Hiến Pháp Hoa Kỳ

Vì sao Hiến pháp Hoa Kỳ lại vô cùng quan trọng đối với nước Mỹ?

Nội dung chính

Cùng tìm hiểu những điều khiến cho Hiến Pháp Hoa Kỳ trở nên quan trọng đối với nước Mỹ trong bài viết dưới đây để học cùng bé môn Social Studies nhé.

Hiến pháp Hoa Kỳ đã thiết lập chính phủ quốc gia của Hoa Kỳ và các luật cơ bản, đồng thời đảm bảo một số quyền cơ bản nhất định cho công dân của mình. Nó được ký vào ngày 17 tháng 9 năm 1787, bởi các đại biểu tham gia Hội nghị Lập hiến ở Philadelphia.

Theo tài liệu quản lý của Hoa Kỳ, Điều khoản Liên bang, chính phủ quốc gia suy yếu và các bang hoạt động như các quốc gia độc lập. Tại đại hội năm 1787, các đại biểu đã đưa ra kế hoạch cho một chính phủ liên bang mạnh hơn với ba nhánh – hành pháp, lập pháp và tư pháp – cùng với một hệ thống kiểm tra và cân đối để đảm bảo không có nhánh nào có quá nhiều quyền lực.

Phần mở đầu của Hiến pháp Hoa Kỳ

Phần mở đầu phác thảo mục đích và các nguyên tắc chỉ đạo của Hiến pháp.

“Chúng tôi, những người dân của Hoa Kỳ, để thành lập một Liên minh hoàn hảo hơn, thiết lập Công lý, đảm bảo Sự yên bình trong nước, cung cấp sự bảo vệ chung, thúc đẩy Phúc lợi chung và đảm bảo sự Tự do cho bản thân và thế hệ về sau, hãy thực hiện chức vụ và thiết lập Hiến pháp này cho Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. ”

Tuyên ngôn Nhân quyền Mỹ gồm 10 sửa đổi đảm bảo các quyền bảo vệ cơ bản của cá nhân, chẳng hạn như quyền tự do ngôn luận và tôn giáo, đã trở thành một phần của Hiến pháp Hoa Kỳ năm 1791. Cho đến nay, Hiến pháp Hoa Kỳ có 27 sửa đổi.

Các điều khoản Liên bang

Hiến pháp Hoa Kỳ đầu tiên, các điều khoản Liên bang được phê chuẩn vào năm 1781, thời điểm mà quốc gia là một liên minh lỏng lẻo của các quốc gia, mỗi quốc gia hoạt động như các quốc gia độc lập.

Chính phủ quốc gia bao gồm một cơ quan lập pháp duy nhất – Đại hội Liên bang, không có tổng thống hay nhánh tư pháp. Các Điều khoản của Liên bang trao cho Quốc hội quyền điều hành các vấn đề đối ngoại, tiến hành chiến tranh và điều tiết tiền tệ. Tuy nhiên, trên thực tế, những quyền hạn này bị hạn chế rất nhiều vì Quốc hội không có thẩm quyền thực thi các yêu cầu của mình đối với các bang về tiền bạc hoặc quân đội. 

George Washington ban đầu miễn cưỡng tham gia Hội nghị Lập hiến. Mặc dù nhận thấy sự cần thiết của một chính phủ quốc gia mạnh mẽ hơn, nhưng ông vẫn bận rộn quản lý bất động sản của mình tại Mount Vernon, bị bệnh thấp khớp và lo lắng rằng đại hội sẽ không thành công trong việc đạt được các mục tiêu của nó.

Ngay sau khi Hoa Kỳ giành được độc lập từ Anh với chiến thắng năm 1783 trong Cách mạng Hoa Kỳ, ngày càng rõ ràng rằng nước cộng hòa cần một chính phủ trung ương mạnh hơn để duy trì ổn định. Năm 1786, Alexander Hamilton, một luật sư và chính trị gia đến từ New York, đã kêu gọi tổ chức một Hội nghị Lập hiến để thảo luận về vấn đề này. Đại hội Liên bang vào tháng 2 năm 1787 tán thành ý tưởng này, đã mời tất cả 13 tiểu bang cử đại biểu đến một cuộc họp ở Philadelphia.

Hiến Pháp Hoa Kỳ

Hình thành một Liên minh hoàn hảo hơn

Vào ngày 25 tháng 5 năm 1787, Hội nghị Lập hiến được tổ chức tại Philadelphia tại Tòa nhà Bang Pennsylvania, nay được gọi là Hội trường Độc lập, nơi Tuyên ngôn Độc lập đã được thông qua 11 năm trước đó.

Có 55 đại biểu tham dự, đại diện cho tất cả 13 tiểu bang ngoại trừ Rhode Island, đã từ chối cử đại diện vì không muốn một chính quyền trung ương có quyền lực can thiệp vào hoạt động kinh doanh kinh tế của mình. George Washington, người đã trở thành anh hùng dân tộc sau khi lãnh đạo Quân đội Lục địa giành chiến thắng trong cuộc Cách mạng Hoa Kỳ, đã được chọn làm chủ tịch của hội nghị bằng lá phiếu nhất trí.

Các đại biểu là một nhóm có học thức bao gồm các thương gia, nông dân, chủ ngân hàng và luật sư. Nhiều người đã phục vụ trong Quân đội Lục địa, các cơ quan lập pháp thuộc địa hoặc Quốc hội Lục địa (được gọi là Đại hội Liên bang vào năm 1781). Về mặt tôn giáo, hầu hết là người theo đạo Tin lành. Tám đại biểu là người ký Tuyên ngôn Độc lập, trong khi sáu đại biểu đã ký các Điều khoản Liên bang.

Ở tuổi 81, Pennsylvania’s Benjamin Franklin (1706-90) là đại biểu lớn tuổi nhất, trong khi phần lớn các đại biểu ở độ tuổi 30 và 40. Các nhà lãnh đạo chính trị không tham dự đại hội bao gồm Thomas Jefferson (1743-1826) và John Adams (1735-1826), những người đang làm đại sứ Hoa Kỳ tại châu Âu. John Jay (1745-1829), Samuel Adams (1722-1803) và John Hancock (1737-93) cũng vắng mặt trong đại hội. Patrick Henry (1736-99) của Virginia được chọn làm đại biểu nhưng từ chối tham dự đại hội vì không muốn trao thêm quyền lực cho chính quyền trung ương, vì sợ điều đó sẽ gây nguy hiểm cho quyền của các bang và cá nhân.

Các phóng viên và khách tham quan khác đã bị cấm tham gia các phiên họp của đại hội, vốn được tổ chức trong bí mật để tránh áp lực từ bên ngoài. Tuy nhiên, Virginia’s James Madison (1751-1836) đã lưu giữ một bản tường thuật chi tiết về những gì diễn ra sau những cánh cửa đóng kín. Năm 1837, vợ góa của Madison là Dolley đã bán một số giấy tờ của mình, bao gồm cả ghi chú từ các cuộc tranh luận tại hội nghị, cho chính phủ liên bang với giá 30.000 đô la.

Tranh luận về Hiến pháp

Các đại biểu đã được Quốc hội giao nhiệm vụ sửa đổi các Điều khoản của Liên bang. Tuy nhiên, họ sớm bắt đầu cân nhắc các đề xuất về một hình thức chính phủ hoàn toàn mới. Sau khi tranh luận gay gắt, tiếp tục kéo dài suốt mùa hè năm 1787 và đôi khi có nguy cơ làm trật tự quá trình tố tụng, họ đã phát triển một kế hoạch thành lập ba nhánh chính phủ quốc gia – hành pháp, lập pháp và tư pháp.

Một hệ thống kiểm tra và cân đối đã được đưa ra để không một nhánh nào có quá nhiều quyền hạn. Quyền hạn và trách nhiệm cụ thể của từng nhánh cũng được quy định.

Trong số các vấn đề gây tranh cãi hơn cả là vấn đề về quyền đại diện của nhà nước trong cơ quan lập pháp quốc gia. Các đại biểu từ các bang lớn hơn muốn dân số để xác định số lượng đại diện mà một bang có thể gửi đến Quốc hội, trong khi các bang nhỏ kêu gọi sự đại diện bình đẳng.

Vấn đề đã được giải quyết bằng Thỏa hiệp Connecticut, trong đó đề xuất một cơ quan lập pháp lưỡng viện với tỷ lệ đại diện của các bang ở Hạ viện và đại diện bình đẳng ở Thượng viện.

Một chủ đề gây tranh cãi khác là chế độ nô lệ. Mặc dù một số bang phía Bắc đã bắt đầu cấm hoạt động này, nhưng họ cũng đi cùng với sự khăng khăng của các bang phía Nam rằng chế độ nô lệ là một vấn đề do các bang quyết định và cần được loại trừ khỏi Hiến pháp Hoa Kỳ. Nhiều đại biểu miền Bắc tin rằng nếu không đồng ý với điều này, miền Nam sẽ không tham gia Liên minh.

Với mục đích đánh thuế và xác định số lượng đại diện mà một bang có thể gửi tới Quốc hội, người ta quyết định rằng những người bị bắt làm nô lệ sẽ được tính là ba phần năm của một người. Ngoài ra, trước năm 1808, Quốc hội đã đồng ý rằng Quốc hội sẽ không được phép cấm buôn bán nô lệ và các bang được yêu cầu trả lại những người nô lệ chạy trốn cho chủ sở hữu của họ.

Hiến Pháp Hoa Kỳ

Phê chuẩn Hiến pháp

Đến tháng 9 năm 1787, năm thành viên của đại hội trong ban soạn thảo (Hamilton, Madison, William Samuel Johnson ở Connecticut, Gouverneur Morris ở New York, Rufus King của Massachusetts) đã soạn thảo văn bản cuối cùng của Hiến pháp Hoa Kỳ, bao gồm khoảng 4.200 từ.

Vào ngày 17 tháng 9, George Washington là người đầu tiên ký vào văn bản này. Trong số 55 đại biểu, có tổng số 39 người đã ký. Một số  người đã rời Philadelphia, và ba người – George Mason (1725-92) và Edmund Randolph (1753-1813) ở Virginia, và Elbridge Gerry (1744-1813) của Massachusetts – từ chối phê duyệt tài liệu. Để Hiến pháp Hoa Kỳ trở thành luật, sau đó nó phải được 9 trong số 13 bang phê chuẩn.

James Madison và Alexander Hamilton, với sự hỗ trợ của John Jay, đã viết một loạt bài luận để thuyết phục mọi người phê chuẩn Hiến pháp Hoa Kỳ. Người theo chủ nghĩa liên bang đã viết 85 bài luận và trình bày chi tiết cách thức hoạt động của chính phủ mới. Sau đó, được xuất bản dưới bút danh Publius (tiếng Latinh có nghĩa là “công khai”) trên các tờ báo ở khắp các bang bắt đầu từ mùa thu năm 1787.

Bắt đầu từ ngày 7 tháng 12 năm 1787, năm tiểu bang – Delaware, Pennsylvania, New Jersey, Georgia và Connecticut – đã nhanh chóng phê chuẩn Hiến pháp. Tuy nhiên, các bang khác, đặc biệt là Massachusetts, phản đối văn kiện này, vì nó không bảo lưu các quyền chưa được phân quyền cho các bang và thiếu sự bảo vệ theo hiến pháp đối với các quyền chính trị cơ bản, chẳng hạn như tự do ngôn luận, tôn giáo và báo chí.

Vào tháng 2 năm 1788, một thỏa hiệp đã đạt được theo đó Massachusetts và các bang khác sẽ đồng ý phê chuẩn văn kiện với sự đảm bảo rằng các sửa đổi sẽ được đề xuất ngay lập tức. Do đó, Hiến pháp Hoa Kỳ đã được phê chuẩn trong gang tấc ở Massachusetts, tiếp theo là Maryland và Nam Carolina.

Vào ngày 21 tháng 6 năm 1788, New Hampshire trở thành tiểu bang thứ chín phê chuẩn tài liệu này, và sau đó nó đã được đồng ý rằng chính phủ theo Hiến pháp Hoa Kỳ sẽ bắt đầu vào ngày 4 tháng 3 năm 1789. George Washington được nhậm chức tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ vào ngày 30 tháng 4 năm 1789.

Vào tháng 6 cùng năm, Virginia phê chuẩn Hiến pháp Hoa Kỳ, và New York theo sau vào tháng 7. Vào ngày 2 tháng 2 năm 1790, Tòa án Tối cao Hoa Kỳ tổ chức phiên họp đầu tiên, đánh dấu ngày chính phủ hoạt động hoàn toàn. Rhode Island, nơi đóng giữ cuối cùng của 13 tiểu bang ban đầu, cuối cùng đã phê chuẩn Hiến pháp Hoa Kỳ vào ngày 29 tháng 5 năm 1790.

Bản Tuyên ngôn Nhân quyền Mỹ

Năm 1789, Madison là thành viên của Hạ viện Hoa Kỳ mới được thành lập, đã đưa ra 19 sửa đổi đối với Hiến pháp Hoa Kỳ. Vào ngày 25 tháng 9 năm 1789, Quốc hội đã thông qua 12 trong số các sửa đổi và gửi chúng đến các bang để phê chuẩn.

Mười trong số những sửa đổi này đã được phê chuẩn và trở thành một phần của Hiến pháp Hoa Kỳ vào ngày 10 tháng 12 năm 1791. Tuyên ngôn Nhân quyền Mỹ đảm bảo cho mọi người những bảo vệ cơ bản nhất định với tư cách là công dân, bao gồm quyền tự do ngôn luận, tôn giáo và báo chí, quyền mang và giữ vũ khí, quyền hội họp một cách hòa bình, bảo vệ khỏi việc khám xét và thu giữ bất hợp lý, và quyền được xét xử nhanh chóng và công khai bởi bồi thẩm đoàn công bằng.

Vì những đóng góp của mình trong việc soạn thảo Hiến pháp, cũng như việc phê chuẩn, Madison được biết đến như là “Cha đẻ của Hiến pháp”. Đến nay, đã có hàng nghìn đề xuất sửa đổi Hiến pháp Hoa Kỳ. Tuy nhiên, chỉ có 17 sửa đổi được phê chuẩn ngoài Tuyên ngôn Nhân quyền Mỹ vì quá trình này không dễ dàng – sau khi một sửa đổi được đề xuất thông qua Quốc hội, nó phải được 3/4 tiểu bang phê chuẩn.

Sửa đổi gần đây nhất đối với Hiến pháp, Điều XXVII, đề cập đến việc tăng lương của Quốc hội, được đề xuất vào năm 1789 và được phê chuẩn vào năm 1992.

Hiến Pháp Hoa Kỳ

Hiến pháp ngày nay

Trong hơn 200 năm kể từ khi Hiến pháp Hoa Kỳ được tạo ra, Mỹ đã trải dài trên toàn bộ lục địa và dân số cũng như nền kinh tế của nó đã mở rộng hơn. Qua tất cả những thay đổi, Hiến pháp Hoa Kỳ đã trường tồn.

Những người sáng lập biết rằng đó không phải là một tài liệu hoàn hảo. Tuy nhiên, như Benjamin Franklin đã nói vào ngày bế mạc đại hội năm 1787: “Tôi đồng ý với bản Hiến pháp này với tất cả những lỗi của nó, bởi vì tôi nghĩ rằng một chính phủ trung ương là cần thiết cho chúng tôi. Tôi cũng tự hỏi liệu có bất kỳ cuộc hội nghị nào khác để chúng tôi có thể tạo ra một bản Hiến pháp tốt hơn.”

Ngày nay, bản Hiến pháp gốc đang được trưng bày tại Cơ quan Lưu trữ Quốc gia ở Washington, D.C. Ngày Hiến pháp được tổ chức vào ngày 17 tháng 9, để kỷ niệm ngày văn bản được ký.

MỚI NHẤT